Tôi và bạn trai chưa biết dùng 500 triệu tiền tiết kiệm làm gì

19:24 |

Tôi 23 tuổi, người yêu 27 tuổi, chúng tôi yêu nhau hơn 4 năm rồi. Lúc mới yêu tôi vừa vào đại học, còn anh vừa ra trường đi làm. Lúc ấy tôi bảo anh tiết kiệm 7 triệu/tháng gửi vào tài khoản tôi để sau này mua nhà. Hai đứa ở quê ra Hà Nội lập nghiệp nên gom góp tiền để mua nhà, sau này có chỗ ở ổn định. Rồi mấy năm trôi qua, thay vì là nhân viên kinh doanh, anh ra làm riêng, cũng chưa kiếm được nhiều. Con số tiết kiệm cứ tăng lên 20 triệu và rồi giờ là 40 triệu/tháng vẫn gửi vào tài khoản tôi. Anh đang nuôi em trai học đại học và gửi về cho bố mẹ nữa. Tôi vừa ra trường cũng tập tành kinh doanh, tháng đầu được khoảng 20 triệu nhưng chưa ổn định, coi như tôi chưa làm được gì còn anh thì vẫn đều đều 40 triệu/tháng. Tính chất công việc của anh thường xuyên phải đi tiếp khách hàng. Mặc dù ăn mặc bảnh bao nhưng anh vẫn chạy con xe số, dãi nắng dầm mưa. Anh lại rất thích ôtô nên tính cuối năm nay mua để sử dụng đi tiếp khách và thỉnh thoảng chạy về quê, rồi đi du lịch.

Anh thích xe tầm một tỷ, giờ trong tài khoản mới có 500 triệu, tính từ giờ đến cuối năm kiếm khoảng 300 triệu rồi vay thêm. Chúng tôi đang sống với nhau nhưng chưa có ý định kết hôn, vì thế cũng chưa cần nhà vội và tôi thấy nếu mua chung cư hơn một tỷ thì giống như nhà ở xã hội. Tôi từng vào chung cư bạn bè, người quen với mức giá này thì vừa xa trung tâm vừa bé, lại phải trả nợ hàng tháng số tiền không nhỏ. Nếu có tiền mua thì hai đứa sẽ mua căn xung quanh 2 tỷ, nhưng còn lâu mới góp đủ số tiền này. Tôi thấy ở trọ mỗi tháng chỉ trả 3 triệu tiền nhà nhưng ở ngay trung tâm, gần chỗ anh làm, đủ mọi tiện ích. Ví dụ nếu sau này lấy nhau sinh con mua nhà hơn một tỷ thì tôi sẽ chọn ở trọ chứ không mua chung cư. Giờ chung cư cho thuê với tầm giá 3-4 triệu rất nhiều, cũng xác định luôn là mua xe thì sẽ không có tiền mua nhà nữa.

Tôi rất thương anh nên anh thích thì tôi đồng ý, nhưng hai đứa còn trẻ, có thể đưa ra quyết định sai lầm nên tôi bảo anh để hỏi mọi người đã. Mong các anh chị cho tôi lời khuyên, có nên mua ôtô không hay là để dành tiền đó cho đủ 2 tỷ rồi mua chung cư?

Khuyên

Bố mẹ bạn trai nói nếu chúng tôi mời cưới ông bà sẽ tới dự

19:24 |

Chuyện xảy ra cách đây đã một năm rồi, lẽ ra tôi sẽ cho qua để sống vui vẻ nhưng những con người kia thấy mình im lặng và họ càng làm tới. Tôi là tác giả bài viết: “Tôi chẳng thể để gia đình chịu nhục khi đám cưới với anh”. Ai đã đọc bài này đều chỉ trích bảo tôi ích kỷ, ném đá rất nhiều, nhưng cũng vì tôi không kể cặn kẽ rõ ràng. Hồi đó, khi gia đình anh sang nói chuyện cưới hỏi với gia đình tôi thì ba mẹ anh có xin là cho gộp đám hỏi và đám cưới chung vì lý do nhà tôi xa (nhà tôi cách TP HCM 80km, đi cao tốc khoảng hơn 1h là tới). Ba mẹ tôi cũng không khó khăn nên đồng ý với ý kiến nhà trai, ba mẹ nói nếu vậy thì ngày nhà gái đãi tiệc nhà trai phải xuống, bưng quả ra mắt đi cưới thay cho lễ ăn hỏi để họ hàng 2 nhà biết nhau, nhà trai muốn xuống bao nhiêu bàn thì báo để nhà tôi sắp xếp. Còn ngày hôm sau rước dâu thì nhà trai chỉ cần đi 3 quả (trà rượu, xôi, gà) để làm lễ xin rước dâu cho đúng lễ nghĩa thôi, cho qua luôn nghi thức lên đèn, chứ không cần phải đi đủ 6 quả cho tốn kém.

Cả 2 gia đình nói chuyện thống nhất với nhau, ba mẹ anh cũng nhất trí như vậy, rồi họ về xem ngày xong thông báo ngày cưới cho nhà tôi. Nhà tôi nhận thông báo và tiến hành đặt tiệc, trong khi nhà anh trên này còn bàn tán ra vào, các dì anh vốn dĩ đã chê tôi ở quê nên họ không vừa ý, họ bày cho ba mẹ anh nói là “không bưng quả như vậy được, vậy là đi cưới vợ 2 lần, tan nhà nát cửa”. Ba mẹ anh nghe theo rồi điện thoại xuống nhà tôi bảo như vậy không được. Cũng chính nhà anh xin miễn làm lễ hỏi, rồi họ lại điện thoại bảo như vậy không được, mà kêu làm đám hỏi riêng cũng không chịu, nhất định là rước dâu đi tay không vào nhà gái thì mới được.

Gia đình tôi cảm thấy không được tôn trọng, mẹ tôi giận quá lúc nói chuyện điện thoại có nói: “Con anh chị thì anh chị quyết định chứ sao phải nghe lời ai”, thế là mẹ anh đáp lại: “Đồ chị đồng ý bán thì tôi mua, chị gả con thì phải theo nhà tôi”. Lúc nghe mẹ anh nói vậy nên mẹ tôi mới bảo dừng đám cưới lại, tiệc tùng phải hủy hết, những khoản đó đều là tiền của gia đình tôi phải tự bỏ ra. Anh giận gia đình, bỏ ra ngoài thuê trọ sống cùng tôi hơn 8 tháng nay, chúng tôi sắp đăng ký kết hôn và dự định tổ chức đám cưới trong 2 tháng tới.

Cũng mới đây chúng tôi nghe được tin gia đình anh đi cưới vợ cho em trai, hôm nay là lễ ăn hỏi, lễ rước dâu sẽ diễn ra khoảng 3 tuần nữa, đầy đủ và linh đình (vì cô này nhà ở Sài Gòn, điều kiện gia đình tốt hơn tôi). Còn chuyện của tôi và anh thì ba mẹ anh trả lời thẳng thắn là sẽ không đi cưới, khi nào chúng tôi tổ chức mời ông bà sẽ đến dự. Không ngờ họ lại có thể đối xử với tôi như vậy, thế thì có đáng để giận không, có thể tha thứ xem như không có chuyện gì với những người gọi là bên gia đình chồng được không? Tôi cũng chia sẻ với anh về những tủi hờn của mình, thật sự bản thân rất buồn và giận, tôi chỉ muốn cuộc sống yên bình nhưng họ đã gây cho mình một vết thương quá lớn, không thể nào rộng lòng bỏ qua được nữa.

Gửi anh thân yêu: “Em thật sự rất buồn, anh đừng giận em, có thể suy nghĩ của em là ích kỷ nhưng hãy đứng ở vị trí của em mà nghĩ. Em sẽ sống hết lòng với anh, còn những người khác thì em không thể mở lòng thêm lần nào được nữa, em xin lỗi”.

Trâm

Bạn trai cũ phải trả giá sau khi cưới người vợ kém chục tuổi

18:24 |

Cuộc gọi đến, là anh, người đàn ông tôi từng quen 7 năm về trước, là người yêu cũ. Anh muốn tôi chia sẻ kinh nghiệm và những lời khuyên về tâm lý phụ nữ, của những người đã làm vợ, bởi anh đang đứng trước vực thẳm của hôn nhân. Ngày xa xưa ấy, tôi còn nhớ rất rõ những gì anh từng đối xử với tôi, hắt hủi tôi như một tội đồ nhưng anh lại là người tôi hy sinh và yêu thương nhiều nhất lúc ấy.

Tôi lặng lẽ đứng trước nhà anh vào ngày sinh nhật chờ đợi hàng giờ, điện thoại anh vẫn im lìm không bắt máy vì bận chở cô gái khác. Thấy bóng dáng tôi anh vội quay xe chở người ta lao vút. Tôi phải cùng một cô gái khác đứng trước mặt mẹ anh để bác hỏi tuổi tác, xem mắt, chọn lựa như một bó rau. Tôi phải ngậm ngùi nhìn anh chăm sóc người con gái khác trước mặt mình. Tuổi 22 ngây thơ vô cùng, cứ nghĩ rằng yêu thật lòng rồi người ta sẽ thật dạ, đến lúc nào đó họ sẽ trở về bên mình, tôi chờ đợi và tin như vậy. Một năm sau đó trôi qua, tôi đã nguôi ngoai, cũng vài lần anh liên hệ và có tin nhắn đến cho tôi "Ông trời hại anh rồi", nhưng tôi không còn quan tâm đến, chẳng thể thay đổi được gì nữa.

Sáu tháng trước, anh nghe lời mẹ anh cưới một cô gái kém anh cả một con giáp, chắc có lẽ đó là số phận của anh phải thế để về nhà hầu hạ người ta. Cô ấy không đi làm, không làm việc nhà, không cơm nước hay bán buôn phụ chồng, chỉ thích chơi. Anh phải một thân một mình làm và gồng mình, anh bảo vợ lau nhà, cô ấy nói: "Tôi làm vợ chứ chẳng phải làm ôsin". Vợ chồng anh không có tiếng nói chung, cũng chẳng ăn chung ngủ chung, cứ mỗi lần anh bế tắc, đều xin tôi lời khuyên.

Anh hối hận, bố mẹ anh hối hận, anh cứ nghĩ người phụ nữ nào khi làm vợ cũng như nhau, chu toàn bếp núc và phụ chồng mọi thứ, thực tế không phải vậy. Anh bảo đã đi sai đường rồi giờ dừng lại, tôi cũng thấy hả hê lắm, anh từng đối xử thậm tệ với bao người con gái, coi họ không ra gì cơ mà. Vậy mà tôi lại lắng nghe anh tâm sự, coi anh như bạn vì mọi chuyện đã qua rồi. Tôi cũng tìm hạnh phúc riêng của mình, chìm đắm trong hạnh phúc thực tại, hà cớ gì hận thù quá khứ ấy. Cuộc đời mà, có vay có trả, không sớm thì muộn thôi, đối tốt với người thì người tốt với mình. Cuộc sống do anh lựa chọn nên chúc anh tháo gỡ được và tìm cho mình hướng đi tốt đẹp, ý nghĩa hơn.

Hằng

Tôi muốn ngỏ lời với cậu trai kém 4 tuổi

17:49 |

Thứ năm, 22/6/2017 | 07:45 GMT+7

|

Thứ năm, 22/6/2017 | 07:45 GMT+7

Cậu tuy nhỏ tuổi hơn nhưng là người con trai rất chững chạc, mạnh mẽ, tính cách đạo đức tuyệt vời.

Tôi 31 tuổi, cách đây 4 năm có quen một người con trai nhỏ hơn tôi 4 tuổi. Giữa chúng tôi chỉ là tình nghĩa chị em ở mức bình thường, không phát sinh tình cảm gì cả. Tôi luôn xem cậu đó là em trai và cậu cũng luôn tôn trọng, xem tôi là chị gái. Trong thời gian này tôi yêu một người khác nhưng giờ đã chia tay vì không hợp nhau. Cậu em đó cũng có bạn gái và giờ họ đã chia tay. Hiện tại chúng tôi độc thân.

Gần đây tôi và cậu em đó hay nói chuyện, chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. Tôi đã nảy sinh tình cảm và yêu cậu đó rất nhiều, tôi chưa cho cậu biết tình cảm của mình. Thật sự cậu tuy nhỏ tuổi hơn nhưng là người con trai rất chững chạc, mạnh mẽ, tính cách đạo đức tuyệt vời. Tôi phải làm sao để ngỏ lời và cho cậu hiểu được tình cảm của mình? Tôi cũng sợ trường hợp cậu ấy không chấp nhận thì lúc đó mất đi một tình bạn.

Dương

Xem thêm:
'; var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName; var tableDom = $(this).parents('table'); if(parentDom == 'TD' || parentDom == 'td') { tableDom.before(vneVideo).remove(); } }); Parser.SITE_URL = base_url; Parser.URL = js_url; Parser.FLASH_URL = flash_url; Parser.SITE_ID = site_id; Parser.AUTO_PLAY = 1; Parser.parseAll(); } if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != 'undefined') { common.parserAdsFullScreen(); } if (typeof(common.resizeImageDetail) != 'undefined') { common.resizeImageDetail(); $(window).resize(function() { common.delayFireOnce(1000).done(function() { common.resizeImageDetail(); }); }); } news_detail.shopParser();

Tôi bế tắc vì thất nghiệp ngay khi vừa kết hôn

03:04 |

Tôi ra trường và đi làm được hơn một năm thì kết hôn. Lấy chồng xong tôi làm việc tiếp được mấy tháng sau đó công việc quá chán nên xin nghỉ. Đợt quyết định xin nghỉ cũng rất khó khăn với tôi vì vừa lấy chồng cần một công việc ổn định để sinh con sau này đỡ vất vả, nếu nghỉ rất khó tìm việc mới. Tôi vẫn nghỉ bởi suy nghĩ bản thân đang trẻ, muốn có cơ hội để phát triển hơn. Nào ngờ, đấy chính là quyết định khiến cuộc sống của tôi hiện tại bế tắc quá. 

Tôi đi xin việc mới, hầu như các công ty đều đồng ý bước đầu cho đến khi biết tôi đã lập gia đình. Mọi người đều ngại, họ cũng trao đổi thẳng là rất khó để tuyển mặc dù tôi có năng lực. Vì họ sợ nếu tuyển tôi vào làm được mấy tháng mà bầu bí lại khó. Mấy lần đầu tôi cũng đỡ, cố gắng tìm kiếm cơ hội ở các công ty khác, rồi đều thất bại vì lý do đó. Lúc này, tôi thật sự bế tắc, thất nghiệp mấy tháng rồi, cảm thấy gánh nặng thực sự, suy nghĩ u ám, rồi lại thấy giá như mình không xin nghỉ... Ngày qua ngày tôi đều cảm thấy mệt mỏi với việc tìm kiếm việc làm, tôi áp lực lắm.

Tôi nghĩ nếu có em bé bây giờ cũng được, đằng nào cũng vào hoàn cảnh khó xin việc rồi, nhưng con cái là trời cho, có phải mình muốn có là có đâu. Tâm lý tôi ngày càng căng thẳng, stress, gầy hẳn đi. Nhìn bạn bè đứa nào công việc cũng ổn định, lấy chồng xong bầu bí luôn, áp lực công việc và con cái khiến tôi muốn phát điên. Tôi từng nghĩ đến tự tử nữa, thật sự thời gian này kinh khủng lắm, cảm thấy mình như là gánh nặng cho chồng, suốt ngày ăn không ngồi rồi. Tiền nhà, điện nước, ăn uống với bao khoản chi tiêu khác đều do chồng tôi gánh vác. Mong quý độc giả, có ai từng trải qua khoảng thời gian như thế này, có thể chia sẻ với tôi được không. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi và bế tắc. 

Hải

Chồng không có chí tiến thủ nhưng rất khệnh khạng

21:23 |

Tôi đang mang bầu đứa con đầu lòng, 24 tuổi, chồng hơn 7 tuổi. Tôi thu nhập 6 triệu, chồng thu nhập 9 triệu mỗi tháng. Anh là người sống tình cảm, khó tính và sạch sẽ. Mọi chuyện cũng không khiến tôi suy nghĩ nhiều nhưng từ khi cưới nhau, tôi thực sự giật mình vì những điều trước kia anh kể đều là anh nổ. Một điều nữa là anh cực tiết kiệm, tôi biết thu nhập chúng tôi không cao và ở Hà Nội nữa nên không dám chi tiêu nhiều. Tôi ngoài để tiền ăn 2 triệu/ tháng cho 2 vợ chồng, khoản tiêu vặt cố gắng mãi anh mới đồng ý để tôi tiêu 500 nghìn hoặc hơn chút. Anh hay càu nhàu khi tôi đi chợ mua hơi nhiều đồ hơn. Trong chuyện tài chính, anh chi tiền nhà còn tôi chịu trách nhiệm tiền ăn, số tiền còn lại để lo việc lớn. Mỗi lần chi tiêu nghĩ đến mình chưa có nhà rồi sẽ sinh con nên tôi cũng nghe lời anh không mua sắm nhiều, quần áo một hai tháng mua một bộ, hai vợ chồng đi chơi cũng chỉ tận dụng những nơi miễn phí, lần nào anh cũng đưa đi hóng gió ở đó.

Vấn đề khi bàn đến chuyện sau này, từ nhà cửa, công việc (công việc anh sửa chữa lắp máy văn phòng, tôi làm văn phòng và đang trau dồi thêm tiếng Anh, hy vọng sinh con xong thu nhập sẽ cải thiện hơn) anh đều bàn lùi, hay cáu tôi, bảo không phải lo trước. Nhìn anh cáu và mệt mỏi, nhà đang thuê trọ là nhà cấp 4, anh nói với bạn anh vẻ mãn nguyện: "Tôi ở đây thấy được rồi, chẳng cần mua nhà". Có mấy lần anh nói, giờ chỉ trông cái đột biến... là trúng số, tôi cũng không muốn nói thêm và tìm cách khác thúc đẩy anh. Thực sự, thu nhập và tuổi tác hiện nay của chúng tôi so với mặt bằng chung nếu có con thì chỉ đủ nuôi con, tằn tiện mãi không phải cách tốt mà phải đầu tư. Chồng tôi chỉ thích tiết kiệm 70%, 30% cho chi tiêu, anh có phần bảo thủ.

Vợ chồng tôi không có điều kiện nhưng anh luôn nổ với bạn bè ở quê và công ty là đang mua nhà này nọ, làm lương 15 triệu. Mỗi lần về quê anh rất khệnh khạng. Thực sự tôi có quá khó tính và nhạy cảm không? Nhiều khi nhìn nét đi hay kiểu nói chuyện bốc phét ấy mà tôi muốn điên tiết, nghĩ đây là người mình chung sống chọn đời sao? Tôi viết ra đây với tâm lý của một cô gái chưa dạn dày nhiều về cuộc sống, mong bạn đọc góp ý để phần nào cải thiện tình hình, bớt đi những ngày mất ngủ của 2 mẹ con lúc nửa đêm vì thấp thỏm nghĩ về tương lai.

Huyền

Hậu quả khôn lường từ lời nói dối vội của tôi với vợ lúc sắp cưới

19:44 |

Trường hợp của tôi chắc chẳng mấy người gặp phải. Vợ chồng tôi cưới nhau được hơn 4 năm, cả hai mạnh khỏe, điều kiện kinh tế tốt, thế nhưng đến giờ vẫn chưa có con. Đơn giản vì vợ không thích, mà nói thẳng ra là ghét trẻ con. Hồi mới yêu, nhiều lần cô ấy nói bóng gió rằng không thích trẻ con, không muốn sinh con với tôi, thậm chí bạn bè cũng cảnh báo tôi trước như vậy. Mọi người nói bạn gái tôi như thế là bất bình thường, nghĩ kỹ đi rồi hẵng cưới. Lúc đó tôi cứ tưởng cô ấy và bọn họ nói đùa, chứ phụ nữ nào lại không thích trẻ con. Sau cùng tôi cũng dần phải thừa nhận cô ấy không ưa bọn trẻ chút nào, gặp trẻ con hay cứ nhắc chuyện liên quan đến trẻ con là cô cố tránh xa. Có lần đi thăm dì của tôi mới sinh em bé, dì hỏi cô ấy có muốn ẵm cháu không, cô chối thẳng thừng làm tôi ngượng chín cả mặt, vợ chồng dì cũng đành cười cười cho qua.

Đến khi tôi cầu hôn vợ, cô ấy nói thẳng cưới rồi sẽ không sinh con, nếu không muốn sau này hối hận thì nên dừng ở đây thôi. Có lẽ do quá yêu, không muốn mất cô ấy nên đã quyết định nói dối người mình yêu, dối cả lòng mình: “Anh cưới em vì yêu chứ không cưới cái máy đẻ. Sau này muốn có con hay không tùy em”. Khi đó tôi đơn thuần nghĩ vợ chồng còn trẻ, sự nghiệp đang đà thăng tiến, chắc cô ấy sợ có trẻ nhỏ ảnh hưởng ít nhiều, để thư thư một thời gian, có khi chính cô ấy lại muốn có con trước. Phụ nữ có bản năng làm mẹ, thấy bạn bè đồng lứa có con ẵm con bồng rồi, thêm vài tuổi cũng dần chín chắn hơn cô ấy cũng thấy thèm có trẻ thơ trong nhà. Nhưng tôi không ngờ hậu quả của một lời nói dối tưởng chừng vô hại lại tệ hại đến vậy.

Lấy nhau về rồi, cuộc sống vợ chồng nhìn chung cũng hài hòa êm ấm. Vợ tôi có nhan sắc, có học vấn, lại biết nội trợ, biết đối nhân xử thế nên gia đình bên nội không chê gì. Chỉ là biểu hiện hàng ngày của cô ấy khiến tôi mất hy vọng chuyện có con với nhau. Cô ấy không thích trẻ con vào nhà nghịch ngợm, nghe tiếng trẻ khóc là mặt nặng mày nhẹ. Đầu năm, chuyện mừng tuổi cho các cháu trong nhà cô ấy chỉ chuẩn bị bao lì xì rồi đưa tất cho tôi mừng. Tôi thật sự không thể lý giải nổi tại sao cô ấy không thể đối với trẻ con giống như những người phụ nữ khác.

Thời gian đầu, chúng tôi chưa có cháu, ông bà cũng chỉ nhắc khéo vài câu thôi. Cưới được hai năm rồi tôi bắt đầu sốt ruột, mỗi lần đi đâu thấy vợ chồng người ta có con trẻ vui đùa là lại thấy thèm, nghĩ cũng tủi. Họ hàng hai bên giục liên tục. Còn cả cái tự tôn của một thằng đàn ông nữa, đôi lúc bị so bì hơn kém tôi thấy mệt mỏi lắm. Có anh bạn còn nói nhỏ, đến giờ còn chưa có thì hai vợ chồng nên đi kiểm tra xem như thế nào, nhỡ chẳng may có gì còn biết đường mà chạy chữa. Vì chuyện con cái mà chúng tôi xung đột, cãi vã nhiều hơn. Cô ấy bảo đã cảnh báo ngay từ đầu rồi, tôi không nghe lại còn nói dối thì giờ đừng trách.

Ban đầu, vợ chồng tôi tìm đến bác sĩ tâm lý xem có cải biến chút nào không, nhưng rồi vẫn vậy. Dường như chuyện giữ dáng, áp lực công việc, sợ chăm con hay không lo được con… không phải nguyên nhân khiến vợ không muốn sinh. Tôi cũng cố tìm hiểu xem ngày xưa có biến cố gì khiến vợ ghét trẻ con như thế. Có người khuyên tôi tìm đến giải pháp tâm linh thì tôi đành gạt phắt đi, vì vợ trước giờ không tin thần thánh ma quỷ.

Cách đây nửa năm, tôi đắn đo mãi rồi quyết định để thành “chuyện đã rồi”, quên luôn cả lời khuyên của bác sĩ tâm lý. Chẳng là, lúc đầu để tránh thai, hai vợ chồng có sử dụng nhiều biện pháp. Sau tôi nói không muốn, cô ấy cũng không ép, nhưng tôi biết vợ uống thuốc tránh thai hàng ngày. Rồi tôi viện đủ lý do để không cho vợ uống đúng ngày. Lúc biết cô ấy có thai, tôi vui sướng khôn tả, cuối cùng tình yêu của chúng tôi cũng đơm hoa kết trái. Thái độ bình thản của vợ lúc ấy khiến tôi nghĩ trong bụng mang một sinh linh nên cô ấy chắc đã thay đổi rồi. Đó là con của chính cô ấy cơ mà. Nhưng rồi cô ấy lại đẩy tôi vào tột cùng thất vọng, khổ sở. Vợ giấu tôi đi phá thai.

Trong lúc nóng giận tôi đã nói cô ấy đủ thứ thậm tệ, coi vợ là đồ ích kỷ, vô trách nhiệm, rồi về già mới biết mùi. Thậm chí có lúc tôi nghĩ vợ là đồ đạo đức giả, vẻ ngoài đẹp đẽ, được ăn học đàng hoàng thế mà ngay cả con mình cũng không cần thì còn tốt được với ai. Cãi vã, chì chiết mãi rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Vợ chủ động viết đơn ly hôn đưa tôi. Cô ấy nói thế này để giải thoát cho cả hai, cô ấy xin lỗi vì đã không dứt khoát từ sớm hơn, xin lỗi vì lãng phí thời gian của tôi. Vợ biết tôi rất muốn có con nên để tôi đi tìm người phụ nữ khác có thể mang hạnh phúc. Tôi bảo vốn đã có rồi sao lại bắt tôi phải làm lại từ đầu, tôi nhớ bản thân còn khóc, mong cô bình tĩnh rồi cả hai cùng có cách. Vợ tôi cũng khóc nhiều lắm, cô ấy bảo có con hay không là quyết định của cô ấy, sau này tội vạ đâu vợ tôi tự chịu. Cô ấy không muốn làm khổ tôi, dù tôi có dùng cách gì để có con thì cô nhìn đứa trẻ đấy cũng thấy chướng mắt khó chịu.

Giờ vợ chồng tôi đã ly thân, cô ấy dọn ra ở bên ngoài. Tôi thật lòng không muốn ly hôn, không muốn mất vợ. Tôi phải làm gì bây giờ?

Nghĩa

Vợ âm thầm đi phá thai vì không thể yêu quý trẻ con

18:59 |

Trường hợp của tôi chắc chẳng mấy người gặp phải. Vợ chồng tôi cưới nhau được hơn 4 năm, cả hai mạnh khỏe, điều kiện kinh tế tốt, thế nhưng đến giờ vẫn chưa có con. Đơn giản vì vợ không thích, mà nói thẳng ra là ghét trẻ con. Hồi mới yêu, nhiều lần cô ấy nói bóng gió rằng không thích trẻ con, không muốn sinh con với tôi, thậm chí bạn bè cũng cảnh báo tôi trước như vậy. Mọi người nói bạn gái tôi như thế là bất bình thường, nghĩ kỹ đi rồi hẵng cưới. Lúc đó tôi cứ tưởng cô ấy và bọn họ nói đùa, chứ phụ nữ nào lại không thích trẻ con. Sau cùng tôi cũng dần phải thừa nhận cô ấy không ưa bọn trẻ chút nào, gặp trẻ con hay cứ nhắc chuyện liên quan đến trẻ con là cô cố tránh xa. Có lần đi thăm dì của tôi mới sinh em bé, dì hỏi cô ấy có muốn ẵm cháu không, cô chối thẳng thừng làm tôi ngượng chín cả mặt, vợ chồng dì cũng đành cười cười cho qua.

Đến khi tôi cầu hôn vợ, cô ấy nói thẳng cưới rồi sẽ không sinh con, nếu không muốn sau này hối hận thì nên dừng ở đây thôi. Có lẽ do quá yêu, không muốn mất cô ấy nên đã quyết định nói dối người mình yêu, dối cả lòng mình: “Anh cưới em vì yêu chứ không cưới cái máy đẻ. Sau này muốn có con hay không tùy em”. Khi đó tôi đơn thuần nghĩ vợ chồng còn trẻ, sự nghiệp đang đà thăng tiến, chắc cô ấy sợ có trẻ nhỏ ảnh hưởng ít nhiều, để thư thư một thời gian, có khi chính cô ấy lại muốn có con trước. Phụ nữ có bản năng làm mẹ, thấy bạn bè đồng lứa có con ẵm con bồng rồi, thêm vài tuổi cũng dần chín chắn hơn cô ấy cũng thấy thèm có trẻ thơ trong nhà. Nhưng tôi không ngờ hậu quả của một lời nói dối tưởng chừng vô hại lại tệ hại đến vậy.

Lấy nhau về rồi, cuộc sống vợ chồng nhìn chung cũng hài hòa êm ấm. Vợ tôi có nhan sắc, có học vấn, lại biết nội trợ, biết đối nhân xử thế nên gia đình bên nội không chê gì. Chỉ là biểu hiện hàng ngày của cô ấy khiến tôi mất hy vọng chuyện có con với nhau. Cô ấy không thích trẻ con vào nhà nghịch ngợm, nghe tiếng trẻ khóc là mặt nặng mày nhẹ. Đầu năm, chuyện mừng tuổi cho các cháu trong nhà cô ấy chỉ chuẩn bị bao lì xì rồi đưa tất cho tôi mừng. Tôi thật sự không thể lý giải nổi tại sao cô ấy không thể đối với trẻ con giống như những người phụ nữ khác.

Thời gian đầu, chúng tôi chưa có cháu, ông bà cũng chỉ nhắc khéo vài câu thôi. Cưới được hai năm rồi tôi bắt đầu sốt ruột, mỗi lần đi đâu thấy vợ chồng người ta có con trẻ vui đùa là lại thấy thèm, nghĩ cũng tủi. Họ hàng hai bên giục liên tục. Còn cả cái tự tôn của một thằng đàn ông nữa, đôi lúc bị so bì hơn kém tôi thấy mệt mỏi lắm. Có anh bạn còn nói nhỏ, đến giờ còn chưa có thì hai vợ chồng nên đi kiểm tra xem như thế nào, nhỡ chẳng may có gì còn biết đường mà chạy chữa. Vì chuyện con cái mà chúng tôi xung đột, cãi vã nhiều hơn. Cô ấy bảo đã cảnh báo ngay từ đầu rồi, tôi không nghe lại còn nói dối thì giờ đừng trách.

Ban đầu, vợ chồng tôi tìm đến bác sĩ tâm lý xem có cải biến chút nào không, nhưng rồi vẫn vậy. Dường như chuyện giữ dáng, áp lực công việc, sợ chăm con hay không lo được con… không phải nguyên nhân khiến vợ không muốn sinh. Tôi cũng cố tìm hiểu xem ngày xưa có biến cố gì khiến vợ ghét trẻ con như thế. Có người khuyên tôi tìm đến giải pháp tâm linh thì tôi đành gạt phắt đi, vì vợ trước giờ không tin thần thánh ma quỷ.

Cách đây nửa năm, tôi đắn đo mãi rồi quyết định để thành “chuyện đã rồi”, quên luôn cả lời khuyên của bác sĩ tâm lý. Chẳng là, lúc đầu để tránh thai, hai vợ chồng có sử dụng nhiều biện pháp. Sau tôi nói không muốn, cô ấy cũng không ép, nhưng tôi biết vợ uống thuốc tránh thai hàng ngày. Rồi tôi viện đủ lý do để không cho vợ uống đúng ngày. Lúc biết cô ấy có thai, tôi vui sướng khôn tả, cuối cùng tình yêu của chúng tôi cũng đơm hoa kết trái. Thái độ bình thản của vợ lúc ấy khiến tôi nghĩ trong bụng mang một sinh linh nên cô ấy chắc đã thay đổi rồi. Đó là con của chính cô ấy cơ mà. Nhưng rồi cô ấy lại đẩy tôi vào tột cùng thất vọng, khổ sở. Vợ giấu tôi đi phá thai.

Trong lúc nóng giận tôi đã nói cô ấy đủ thứ thậm tệ, coi vợ là đồ ích kỷ, vô trách nhiệm, rồi về già mới biết mùi. Thậm chí có lúc tôi nghĩ vợ là đồ đạo đức giả, vẻ ngoài đẹp đẽ, được ăn học đàng hoàng thế mà ngay cả con mình cũng không cần thì còn tốt được với ai. Cãi vã, chì chiết mãi rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Vợ chủ động viết đơn ly hôn đưa tôi. Cô ấy nói thế này để giải thoát cho cả hai, cô ấy xin lỗi vì đã không dứt khoát từ sớm hơn, xin lỗi vì lãng phí thời gian của tôi. Vợ biết tôi rất muốn có con nên để tôi đi tìm người phụ nữ khác có thể mang hạnh phúc. Tôi bảo vốn đã có rồi sao lại bắt tôi phải làm lại từ đầu, tôi nhớ bản thân còn khóc, mong cô bình tĩnh rồi cả hai cùng có cách. Vợ tôi cũng khóc nhiều lắm, cô ấy bảo có con hay không là quyết định của cô ấy, sau này tội vạ đâu vợ tôi tự chịu. Cô ấy không muốn làm khổ tôi, dù tôi có dùng cách gì để có con thì cô nhìn đứa trẻ đấy cũng thấy chướng mắt khó chịu.

Giờ vợ chồng tôi đã ly thân, cô ấy dọn ra ở bên ngoài. Tôi thật lòng không muốn ly hôn, không muốn mất vợ. Tôi phải làm gì bây giờ?

Nghĩa

Số phận vẫn cho tôi chút may mắn để biết anh đã có vợ

01:33 |

Ngày tôi quen anh, có nằm mơ cũng không thể nghĩ gặp được một người hoàn hảo như vậy. Anh có hình dáng đúng chuẩn của một soái ca thời hiện đại, có sự nghiệp và ngoại hình. Anh đẹp kiểu nam tính, da ngăm đen, dáng người cao đầy đặn, nụ cười hiền từ cuốn hút, đặc biệt giọng nói và cả giọng hát nữa đều chuẩn mực và trôi chảy. Giọng tiếng Anh của anh giống hệt giọng trong các bộ phim điện ảnh Mỹ mà tôi vẫn mê đắm, đã trót nghe rồi là muốn nghe mãi.

Anh là người Singapore, tiếng Việt rất hạn chế, vì thế chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Tôi cũng vì vậy mà tiếng Anh tiến bộ lên rất nhiều. Với cái tuổi xấp xỉ 30, tôi là một cô gái ế, bạn bè hầu như yên phận. Trải qua 2 mối tình, một người phản bội tôi còn một người rời bỏ tôi tìm nơi chốn mới. Tôi đã chẳng dám mơ sẽ gặp được người nào yêu thương mình thật lòng nữa. Tôi đi về một mình như vậy trong 3 năm trời, tất cả những gì phấn đấu đều cho công việc. Đến ngày tôi quen anh, lòng bắt đầu nuôi hy vọng trở lại. Tôi không dám mơ anh sẽ yêu mình vì so với anh tôi là một cô gái nhiều khiếm khuyết. Một chút thông minh hay một chút ngoại hình có lẽ không đủ làm anh bận lòng. Nhưng đã từ lâu tôi chưa nói chuyện với ai hợp như vậy.

Tôi không trách bản thân vì đã đem lòng thích một người nhiều như vậy. Nhưng tôi trách mình chưa tìm hiểu kỹ đã vội đem lòng yêu thương. Chúng tôi hẹn hò yêu đương như những cặp tình nhân khác. Anh sống ở Sing nhưng vẫn thường xuyên về Việt Nam. Cứ vậy chúng tôi xa nhau rồi lại gặp nhau. Tôi biết mình không hoàn hảo nên cố gắng hoàn thiện bản thân. Tôi chăm chỉ nấu nướng hơn để nâng cao trình độ. Tôi học tiếng Anh với chính thầy giáo người Singapore. Tôi đọc các tác phẩm văn học của Singapore để hiểu về văn hóa của họ. Tôi học massage vì anh là con người của công việc, thường xuyên bị những cơn đau đầu hành hạ. Tôi muốn làm những điều tốt nhất cho anh.

Có lẽ tình yêu làm tôi bị mù quáng. Khi bạn tin một người hơn cả tin bản thân mình, chính bạn sẽ là người đưa ra lý lẽ để biện minh cho sai lầm của họ. Tôi cũng kể cho anh nghe về những mối tình trước đây của mình, lý do vì sao tan vỡ. Tôi cũng nói sợ cảm giác bị lừa dối, bị bỏ lại một mình, những thứ đó ám ảnh tôi và tôi đã mất rất nhiều thời gian để lấy lại cân bằng. Tôi cũng nói rằng nếu anh có vợ rồi, tôi sẽ giết anh. Lúc đó anh chỉ cười. Cho đến một ngày, anh đề nghị có con. Đó là điều tôi mơ ước. Tôi khao khát có một đứa con gái với gương mặt xinh đẹp như tôi và chiều cao cũng như trí tuệ của anh. Rồi con tôi sẽ có quốc tịch Singapore. Chúng tôi đã nói chuyện rất nghiêm túc về vấn đề đó, tôi đề nghị đăng ký kết hôn, để con khi sinh ra được làm giấy tờ đầy đủ. Lúc đó tôi nghĩ rằng, có lẽ hạnh phúc đã mỉm cười với mình. Con tôi sẽ có một cuộc đời văn minh và được một người bố có nhân cách tốt đẹp dạy dỗ. Tôi đã tìm hiểu rất kỹ về việc đăng ký kết hôn với người nước ngoài. Vì ở Việt Nam, đăng ký kết hôn giả với người nước ngoại để nhập quốc tịch là rất nhiều. Vì thế nên vấn đề này bị làm gắt gao. Tôi nói với anh rằng anh cần có giấy tờ chứng minh mình còn độc thân. Anh hứa sẽ làm mọi thứ. Vậy đó, tôi đã tin vào lời hứa đó.

Nhưng có lẽ trời thương nên cho tôi chút tỉnh táo. Tôi nghĩ nếu kết hôn với người đàn ông này thì cần tìm hiểu nghiêm túc về họ. May mắn thay, anh là người kinh doanh khá có tiếng nên thông tin của anh ở trên internet rất dễ tìm kiếm. Tôi đã tìm ra được một video của anh cách đây tầm 4 năm. Tôi xem đi xem lại nó rất nhiều lần, ban đầu chỉ vì thích phong thái lúc anh làm việc. Bất ngờ tôi nhận ra trong một khoảnh khắc tay anh đã đeo nhẫn, chỉ một khoảnh khắc rất nhanh nhưng tôi đã kịp nhìn thấy. Mọi thứ như sụp đổ trước mặt tôi. Có lẽ nào anh đang tâm lừa dối tôi?

Tôi chỉ muốn cầm ngay điện thoại gọi cho anh để mắng chửi xối xả, rất may tôi chưa làm vậy. Tôi cho anh cơ hội cuối cùng để nói ra sự thật, không trách móc hay oán giận gì cả, đang nói chuyện hết sức bình tĩnh. Anh vẫn tiếp tục phủ nhận tất cả. Tôi thực sự hối hận vì đã tin yêu một người như anh. Kể cả cơ hội cho anh quay đầu lại, anh cũng tự đánh rơi rồi. Nhưng bằng chứng là một chiếc nhẫn, có lẽ là không đủ cho một người lắm mưu nhiều kế như anh. Tôi chỉ là một con nai con ngơ ngác, không đủ mưu hèn kế bẩn để đối phó với anh. Tôi nghĩ mình cần tìm thêm bằng chứng để anh không thể nào chối cãi và để bản thân cũng làm sáng tỏ cho chính mình. Tôi tìm kiếm đồng nghiệp của anh ở Việt Nam, kết bạn với họ. Có lẽ do trang cá nhân của tôi sạch sẽ, nghề nghiệp và mặt mũi đáng tin cậy nên nhanh chóng kết bạn được với một người đồng nghiệp của anh. 

Tôi nói với người đồng nghiệp đó mình đang thích người đàn ông kia, muốn biết anh ta có gia đình chưa để tán tỉnh. Tôi không hề nói ra mối quan hệ của chúng tôi, vì thực sự tôi không muốn danh dự của anh ấy bị tổn hại. Rồi tôi nhận tin từ người đồng nghiệp của anh. Dù đã biết trước câu trả lời nhưng sao lòng tôi vẫn nghẹn lại. Sau giờ tan làm tôi đã đi chùa cầu an, những mong tâm mình thanh thản hơn. Tôi nghĩ rằng có lẽ kiếp trước mình nợ anh điều gì đó sâu nặng nên giờ đây phải trả. Việc anh làm tổn thương tôi là nhân quả tôi phải gánh chịu.

Dù sao đi nữa tôi cũng là kẻ thứ ba, mà kẻ thứ 3 dù là lý do gì đi nữa  cũng là một kẻ tội đồ. Tôi sợ bị báo ứng, sợ con cái sau này sẽ khổ. Tôi quyết định ra đi trong im lặng, xóa hết mọi thứ về anh. Tôi rất đau và cũng thương bản thân, có lẽ niềm tin còn sót lại trong tôi cũng bị đánh cắp mất rồi. Giờ tôi chẳng tin vào lời hứa hẹn ngọt ngào của bất kỳ ai nữa. Yêu đương trong người đàn ông chỉ là thứ viển vông và có hạn sử dụng. Phải yêu bản thân mình và luôn để cho mình một đường lùi dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Phượng

Tìm được hạnh phúc sau khi chồng sắp cưới và bạn thân phản bội

01:08 |

Thứ ba, 20/6/2017 | 14:59 GMT+7

|

Thứ ba, 20/6/2017 | 14:59 GMT+7

Hai con người kia giờ cũng chia tay nhau, anh ta vẫn loay hoay tìm hạnh phúc cho mình.

Tôi là chủ nhân bài viết: “Anh hủy cưới vì đã yêu bạn thân của tôi”. Trong thời gian qua tôi rất cảm ơn các bạn độc giả đã chia sẻ trong lúc đau khổ nhất. Hiện tại tôi sắp làm cô dâu và đương nhiên chú rể không phải là người đã phản bội tôi. Ngày chồng sắp cưới và bạn thân phản bội, tôi đã suy sụp và đau khổ, nhưng chính nỗi đau ấy giúp tôi mạnh mẽ hơn. Tôi buông bỏ tất cả, tập trung vào công việc và gia đình. Bản thân luôn suy nghĩ họ không xứng đáng với mình và không đáng để mình phải nghĩ tới. Sau đó tôi gặp anh, một người yêu tôi hơn cả bản thân. Tôi cảm thấy mình thật may mắn, còn hai con người kia giờ cũng chia tay nhau, anh ta vẫn loay hoay tìm hạnh phúc cho mình.

Qua đây tôi muốn nhắn gửi với các bạn trẻ trong hoàn cảnh tôi đã trải qua rằng: Các bạn hãy mạnh mẽ lên, cuộc sống rất công bằng, chỉ cần buông bỏ được những chuyện buồn thì hạnh phúc sẽ mỉm cười. Những người phản bội bạn sẽ phải trả giá, trả nợ với đời.

Nhàn

Xem thêm:
'; var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName; var tableDom = $(this).parents('table'); if(parentDom == 'TD' || parentDom == 'td') { tableDom.before(vneVideo).remove(); } }); Parser.SITE_URL = base_url; Parser.URL = js_url; Parser.FLASH_URL = flash_url; Parser.SITE_ID = site_id; Parser.AUTO_PLAY = 1; Parser.parseAll(); } if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != 'undefined') { common.parserAdsFullScreen(); } if (typeof(common.resizeImageDetail) != 'undefined') { common.resizeImageDetail(); $(window).resize(function() { common.delayFireOnce(1000).done(function() { common.resizeImageDetail(); }); }); } news_detail.shopParser();

Tôi muốn bỏ người chồng hàng ngày mặc áo công nhân cũ mèm

20:30 |

Có lẽ khi tôi viết lên tâm sự này thì nhiều người không đồng tình, nhưng suy nghĩ lúc nào cũng quẩn quanh việc so sánh chồng mình với chồng người ta. Tôi muốn bỏ chồng để tìm kiếm cho mình một người khác tốt hơn về địa vị và tiền bạc. Chồng tôi theo nhiều người đánh giá là nhân hậu và đáng tin. Ai cũng nói tôi có phước khi lấy được người chồng yêu thương, biết chăm lo, riêng tôi thấy mình không bằng người khác. Tôi mơ ước lấy được người chồng giàu có, địa vị, nhà lầu, xe hơi, như vậy có thể chăm lo cho bản thân và cho ba mẹ ở quê nữa. Không biết vì lý do gì mà tôi lại lấy người chồng hiện tại, chúng tôi đều là người quê ra thành phố lập nghiệp.

Thời điểm đó anh làm nghề tài xế, giờ đã chuyển vào làm công nhân cho một công ty nước ngoài với mức lương 6, 7 triệu/ tháng. Khi biết anh chỉ mới học đến lớp 9 tôi đã không nghĩ sẽ có tương lai với anh. Nhưng vì chúng tôi cùng quê, bố mẹ biết rất rõ nhà anh, tuy không ai học hành tới nơi tới chốn nhưng con cái sống hiếu thảo, biết trước biết sau nên rất mong tôi và anh cưới nhau. Cộng với việc anh từng giúp đỡ gia đình tôi về tiền bạc rất nhiều để trả nợ nên tôi đồng ý cưới. Tôi hỏi anh chạy xe và làm công nhân thì lấy đâu ra số tiền lớn như vậy giúp gia đình tôi? Anh nói đó là tiền mỗi tháng anh để dành trong 10 năm qua, không tiêu hoang phí gì cả. Vậy là tôi đồng ý cưới anh.

Phải nói thêm là khi cho nhà tôi mượn tiền là anh đưa cho tôi cầm về nhà, không cho tôi nói là của anh, sợ ba má tôi ngại. Tôi cầm về nói là tiền vay công ty trả dần, đến giờ số tiền nợ anh nhà tôi đã trả xong. Anh dùng số tiền đó mua cho tôi chiếc xe máy để đi làm. Giờ tôi không muốn ở bên anh nữa, nhìn thấy bạn bè xung quanh lấy chồng đẹp trai, cao to, nhà lầu, xe hơi tôi lại thèm khát. Mọi người có lẽ sẽ chửi rủa tôi nhưng ai cũng có suy nghĩ của riêng mình. Tôi nhận thấy lấy anh là sai lầm, sáng sớm chồng người ta quần âu áo sơ mi đi làm công sở, còn chồng mình bận quần áo công nhân sờn cũ. Tôi thấy buồn cho mình.

Một tháng trở lại đây công ty hết việc, cho công nhân nghỉ phép, chồng tôi lại tìm công việc khác để làm kiếm thêm thu nhập, đó là bốc vác hàng siêu thị lên xe đi tỉnh. Tôi hoàn toàn không biết điều đó. Chỉ khi chồng cầm về đưa tôi một triệu nói là tiền công 3 ngày anh đi bốc vác tôi mới biết. Thật sự chồng làm công việc đó khiến tôi mất mặt, nếu bạn bè tôi đi qua nhìn thấy anh lấm lem bốc vác sẽ cười nhạo tôi như thế nào. Rồi khi hết hàng không có việc bốc vác anh lại đi đăng ký chạy xe ôm công nghệ, giờ anh có tới 3 công việc mà chẳng việc gì như ý của tôi. Tôi ước anh như chồng người ta, có bằng cấp, học vấn và công việc tốt. Rồi tôi lại so sánh và thấy chán nản cuộc hôn nhân này. Có lẽ mọi người sẽ hỏi vì sao tôi chưa ly hôn? Một phần vì tình nghĩa anh dành cho tôi quá lớn, phần vì anh quá yêu thương và chăm sóc tôi nên bản thân còn do dự.

Từ khi quen nhau đến khi cưới tôi chưa phải làm việc gì nặng nhọc, rửa chén hay giặt đồ anh cũng làm. Cưới nhau rồi anh càng thương tôi hơn. Tôi đi làm về sau anh nên lúc nào cũng được anh nấu ăn, ăn xong anh dọn rửa, đồ đạc cuối tuần hay khi nào rảnh anh đều giặt. Việc nhà hầu như tôi chẳng phải làm, chỉ lo đi làm về rồi làm đẹp, chưa bao giờ nghe anh than vãn điều gì. Tiền bạc anh đưa tôi giữ tất, mỗi tháng chỉ lấy một triệu tiêu, chưa khi nào thấy anh xin thêm. Anh có nhiều bạn bè, cũng hay rủ đi nhậu nhưng thỉnh thoảng anh mới đi và khi nào về cũng hôn vợ rồi mới ngủ.

Còn một điều quan trọng nữa là trước khi quen chồng, tôi đã có mối tình đầu. Khi anh ngỏ lời tôi đã nói mình không còn trong trắng, thế nhưng từ khi quen đến khi cưới và cho tới tận giờ chưa bao giờ anh nói đến chuyện quá khứ đó. Anh trân trọng và nâng niu khiến tôi không đành lòng bỏ. Nhưng thật sự tôi muốn giải thoát cho mình và cho cả anh nữa. Nhìn chồng mình tôi lại so sánh chồng người ta. Bạn bè tôi cưới chồng làm văn phòng, nhà cao cửa đẹp, còn chồng tôi chỉ là công nhân nghèo, công việc bấp bênh thì biết đến bao giờ mới khấm khá nổi. Tôi cần một chỗ dựa khác.

Tôi sợ nói ra anh sẽ suy sụp nhưng cứ sống như thế này tôi lại suốt ngày than vãn cũng chẳng vui vẻ gì. Anh 33 tuổi, còn tôi 29, nếu ly hôn bây giờ thì ai cũng có thể làm lại được. Mọi người quan niệm lấy chồng được yêu thương chăm sóc là tốt, nhưng tôi nghĩ lấy chồng ngoài được yêu thương chăm sóc thì còn phải có điều kiện tốt nữa. Nếu lựa chọn tôi sẽ chọn cho mình người chồng thành đạt, địa vị. Tôi đang không biết phải nói ra suy nghĩ của mình như thế nào với anh. Ba má ở quê giờ thương anh hơn thương tôi, gọi điện vào hỏi thăm chỉ gọi cho anh thôi. Tôi phải làm gì bây giờ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Kim

Mẹ không cho vợ tôi thơm tay con vì bảo sẽ thành 'ăn cắp vặt'

19:46 |

Vợ chồng tôi lấy nhau rồi ra ở riêng, vợ tôi trước kia là một người khá hiền, xinh đẹp, có học thức, luôn cởi mở, sống tình cảm với mọi người nên gia đình chồng và không ngoại trừ cả bố mẹ chồng đều rất yêu mến, mặc dù bố mẹ tôi nổi tiếng là khó tính. Chỉ có một điều duy nhất ở vợ khiến tôi băn khoăn là cô ấy hơi thẳng tính, khá bướng. Mâu thuẫn nảy sinh khi mẹ chồng tôi ra chăm con dâu lúc sinh, còn trước đây kể cả khi mang bầu cô ấy vẫn khỏe mạnh và tự mình lo cho bản thân được, tôi cũng không phải làm gì nhiều. Ngày sinh, cô ấy dành tiền tiết kiệm để chọn nằm trong một bệnh viện dịch vụ trọn gói vì nói không muốn mọi người trong gia đình phải vất vả. Vợ sợ mẹ tôi huyết áp thấp không chăm được, như thế tôi cũng không phải vất vả chạy đi chạy lại. Bởi vậy, lúc cô ấy sinh thì mẹ chồng tôi cũng không phải trông nom, túc trực. Chỉ có điều, tôi thấy cô ấy có gì hơi khác từ ngày đấy.

Lúc bảo ra viện, cô ấy không muốn về, thậm chí còn bảo tôi rằng thích nằm viện thêm vì có cảm giác thoải mái. Khi về nhà, mẹ tôi không biết thì luộc cho cô ấy cái móng giò và rau ngót, tôi thấy cô ấy nói mệt và xin phép đi xuống phòng rồi khóc. Hỏi ra cô ấy nói mới sinh con được một tuần, không nhai mấy món thịt luộc, móng giò luộc cứng như thế, tôi trách cô ấy muốn ăn gì thì phải nói. Tôi thấy cô ấy thật ích kỷ.

Tôi đi làm cả ngày, còn mẹ ở nhà chăm con dâu. Tôi chỉ biết sáng nào bà cũng nấu cho vợ tôi nồi cháo đỗ và luộc quả trứng. Tôi cũng quan tâm hỏi vợ có ngán không thì cô ấy bảo không sao. Rồi dần dần, được một tháng sau khi sinh, mẹ tôi không nấu cho 2 vợ chồng nữa, bà chỉ nấu cho 2 ông bà ăn, lúc nào cô ấy dậy tự nấu. Có hôm 10h cô ấy mới dậy, hỏi ra mới biết cả đêm trông con không ngủ. Tôi cũng chỉ bảo cô ấy thôi thì ăn cơm trưa luôn, nhịn bữa sáng, vậy mà cô ấy gọi mẹ đẻ lên nhờ mua bánh mỳ. Mẹ tôi giận, nói cô ấy sao lại gọi mẹ đẻ lên, làm bà tự ái.

Con của chúng tôi hai tháng đầu khóc khá nhiều, mẹ tôi ban đêm thấy cháu khóc mà vợ tôi dỗ không được thì chạy xuống phòng bế vì sợ con dâu đau vết mổ, vậy mà vợ tôi không cho bà bế, bắt bà lên nhà, cô ấy muốn tự dỗ con mà mẹ tôi cứ nhất quyết giằng bế. Mẹ tôi thấy vậy nên từ lúc ấy bà cũng không xuống nữa. Tôi thấy mẹ khóc nên mắng vợ, cô ấy chỉ giải thích vì mẹ tôi huyết áp thấp nên không muốn cho bà trông đêm rồi thấy bất lực khi không dỗ được con nín nên mới vậy.

Rồi mẹ tôi cũng theo quan điểm các cụ ngày xưa, bà rất tín, thấy ai bảo gì bà cũng chỉ nghe mà bảo lại. Còn vợ tôi thì khác, cô ấy hay nuôi con theo kiểu khoa học ngày nay, theo sách vở, đọc trên mạng, hỏi bác sĩ…, nói khách quan thì mẹ tôi cũng khá bảo thủ. Vì vậy mẹ chồng và nàng dâu luôn có quan điểm khác nhau trong nuôi dạy trẻ. Khi vợ tôi sinh được 2 tháng thì mẹ về quê, cô ấy ở nhà vừa chăm con vừa cơm nước, tính tình lại dễ như thường.

Đỉnh điểm mâu thuẫn là sau khi hết cữ, cô ấy bắt đầu đi làm thì mẹ tôi lại ra trông cháu. Mẹ thấy vợ tôi hôn lên trán, lên tay con, bà chỉ bảo: “Thơm tay nó thì mai sau nó thành ăn cắp vặt”, rồi vì thơm trán con nhiều nên nó mới quấy khóc, bướng bỉnh như thế. Bà bảo vợ tôi phải bước qua đống lửa khi ở ngoài vào để tránh vía, tránh tà. Lần đầu tiên vợ tôi đỏ bừng mặt và nói lại mẹ, cô ấy nói sao tôi không phải bước qua lửa để tránh tà mà chỉ có cô ấy. Tôi đã quát vợ vì mẹ cũng nghe người ngoài nói thế chứ bà đâu có nghĩ vậy.  Bố tôi cũng vào cuộc, ông trách vợ tôi cứ đi làm về là sai chồng làm việc nhà, vừa nấu ăn vừa nghe điện thoại và những chi tiết vụn vặt khác.

Nói thật, bố mẹ tôi khá truyền thống, ông bà luôn muốn một người phụ nữ của gia đình. Vợ tôi bảo cũng đi làm mệt sao về việc nhà lại không được nhờ chồng; có điện thoại sao lại không được nghe khi đó là điện thoại công việc? Tôi đã quát cô ấy vì bố mẹ không cho phép con cái được cãi lời. Sau lần ấy, tôi cũng hỏi sao vợ lại thế. Cô ấy chỉ nói bố mẹ chồng không quan tâm, không yêu thương con dâu, tôi đi làm cả ngày không biết được. Còn mẹ tôi lại nói khác hoàn toàn, tôi không biết nghe ai. Bây giờ tôi cũng tự giác hơn trong việc chia sẻ việc nhà, không để cho vợ phải nhờ trước mặt bố mẹ nữa. Tôi cũng nói chuyện riêng để 2 bên hiểu nhau hơn.

Tôi không thể phủ nhận vợ chăm con rất khéo, cô ấy rèn cho con ăn ngủ nề nếp, không ốm đau, không quấy khóc mà rất ngoan. Giờ mẹ cũng không tham gia nhiều vào cách nuôi con nữa, mẹ nghe con dâu bảo gì thì làm vậy, mọi mâu thuẫn cũng đỡ. Có điều tôi không biết vì sao cô ấy không vui và kiệm lời mỗi lần bố mẹ ra chơi,  chỉ chào hỏi rồi trong bữa cơm ngoài 1-2 câu hỏi thăm cũng không nói câu nào. Cô ấy chỉ vui vẻ thực sự khi nói chuyện với con, với gia đình nhà vợ, với tôi cô ấy cũng lạnh lùng hơn dù vẫn hoàn thành nhiệm vụ người vợ, người mẹ. Tôi hỏi thì vợ chỉ nói không làm khác cảm xúc được, có sao làm vậy. Tôi thấy vợ hơi quá đáng, vì sao cô ấy cứ phải nhớ lâu thù dai như thế, nhiều lúc tôi không hiểu cô ấy nghĩ gì nữa. Nhiều lần vợ chồng mâu thuẫn cũng chỉ vì chuyện của bố mẹ chồng, tôi cũng biết bố mẹ hay gây áp lực và can thiệp vào chuyện của con cái, không chỉ riêng với con dâu mà với bất kỳ thành viên nào trong nhà.

Vợ tôi không khéo như người ta, thẳng tính quá, nói thì vợ bảo không quen sống giả tạo, yêu thì bảo yêu, không thích thì bảo không thích, miễn là cô ấy sống đúng đạo làm dâu là được. Giờ tôi phải làm sao để cô ấy hiểu và thay đổi thái độ với bố mẹ chồng? Tôi cũng không hiểu sao sau khi sinh con cô ấy lại khác trước vậy, liệu có phải cô ấy bị trầm cảm sau sinh?

Dũng

Tôi khó xử giữa mối quan hệ của mẹ và vợ

18:33 |

Vợ chồng tôi lấy nhau rồi ra ở riêng, vợ tôi trước kia là một người khá hiền, xinh đẹp, có học thức, luôn cởi mở, sống tình cảm với mọi người nên gia đình chồng và không ngoại trừ cả bố mẹ chồng đều rất yêu mến, mặc dù bố mẹ tôi nổi tiếng là khó tính. Chỉ có một điều duy nhất ở vợ khiến tôi băn khoăn là cô ấy hơi thẳng tính, khá bướng. Mâu thuẫn nảy sinh khi mẹ chồng tôi ra chăm con dâu lúc sinh, còn trước đây kể cả khi mang bầu cô ấy vẫn khỏe mạnh và tự mình lo cho bản thân được, tôi cũng không phải làm gì nhiều. Ngày sinh, cô ấy dành tiền tiết kiệm để chọn nằm trong một bệnh viện dịch vụ trọn gói vì nói không muốn mọi người trong gia đình phải vất vả. Vợ sợ mẹ tôi huyết áp thấp không chăm được, như thế tôi cũng không phải vất vả chạy đi chạy lại. Bởi vậy, lúc cô ấy sinh thì mẹ chồng tôi cũng không phải trông nom, túc trực. Chỉ có điều, tôi thấy cô ấy có gì hơi khác từ ngày đấy.

Lúc bảo ra viện, cô ấy không muốn về, thậm chí còn bảo tôi rằng thích nằm viện thêm vì có cảm giác thoải mái. Khi về nhà, mẹ tôi không biết thì luộc cho cô ấy cái móng giò và rau ngót, tôi thấy cô ấy nói mệt và xin phép đi xuống phòng rồi khóc. Hỏi ra cô ấy nói mới sinh con được một tuần, không nhai mấy món thịt luộc, móng giò luộc cứng như thế, tôi trách cô ấy muốn ăn gì thì phải nói. Tôi thấy cô ấy thật ích kỷ.

Tôi đi làm cả ngày, còn mẹ ở nhà chăm con dâu. Tôi chỉ biết sáng nào bà cũng nấu cho vợ tôi nồi cháo đỗ và luộc quả trứng. Tôi cũng quan tâm hỏi vợ có ngán không thì cô ấy bảo không sao. Rồi dần dần, được một tháng sau khi sinh, mẹ tôi không nấu cho 2 vợ chồng nữa, bà chỉ nấu cho 2 ông bà ăn, lúc nào cô ấy dậy tự nấu. Có hôm 10h cô ấy mới dậy, hỏi ra mới biết cả đêm trông con không ngủ. Tôi cũng chỉ bảo cô ấy thôi thì ăn cơm trưa luôn, nhịn bữa sáng, vậy mà cô ấy gọi mẹ đẻ lên nhờ mua bánh mỳ. Mẹ tôi giận, nói cô ấy sao lại gọi mẹ đẻ lên, làm bà tự ái.

Con của chúng tôi hai tháng đầu khóc khá nhiều, mẹ tôi ban đêm thấy cháu khóc mà vợ tôi dỗ không được thì chạy xuống phòng bế vì sợ con dâu đau vết mổ, vậy mà vợ tôi không cho bà bế, bắt bà lên nhà, cô ấy muốn tự dỗ con mà mẹ tôi cứ nhất quyết giằng bế. Mẹ tôi thấy vậy nên từ lúc ấy bà cũng không xuống nữa. Tôi thấy mẹ khóc nên mắng vợ, cô ấy chỉ giải thích vì mẹ tôi huyết áp thấp nên không muốn cho bà trông đêm rồi thấy bất lực khi không dỗ được con nín nên mới vậy.

Rồi mẹ tôi cũng theo quan điểm các cụ ngày xưa, bà rất tín, thấy ai bảo gì bà cũng chỉ nghe mà bảo lại. Còn vợ tôi thì khác, cô ấy hay nuôi con theo kiểu khoa học ngày nay, theo sách vở, đọc trên mạng, hỏi bác sĩ…, nói khách quan thì mẹ tôi cũng khá bảo thủ. Vì vậy mẹ chồng và nàng dâu luôn có quan điểm khác nhau trong nuôi dạy trẻ. Khi vợ tôi sinh được 2 tháng thì mẹ về quê, cô ấy ở nhà vừa chăm con vừa cơm nước, tính tình lại dễ như thường.

Đỉnh điểm mâu thuẫn là sau khi hết cữ, cô ấy bắt đầu đi làm thì mẹ tôi lại ra trông cháu. Mẹ thấy vợ tôi hôn lên trán, lên tay con, bà chỉ bảo: “Thơm tay nó thì mai sau nó thành ăn cắp vặt”, rồi vì thơm trán con nhiều nên nó mới quấy khóc, bướng bỉnh như thế. Bà bảo vợ tôi phải bước qua đống lửa khi ở ngoài vào để tránh vía, tránh tà. Lần đầu tiên vợ tôi đỏ bừng mặt và nói lại mẹ, cô ấy nói sao tôi không phải bước qua lửa để tránh tà mà chỉ có cô ấy. Tôi đã quát vợ vì mẹ cũng nghe người ngoài nói thế chứ bà đâu có nghĩ vậy.  Bố tôi cũng vào cuộc, ông trách vợ tôi cứ đi làm về là sai chồng làm việc nhà, vừa nấu ăn vừa nghe điện thoại và những chi tiết vụn vặt khác.

Nói thật, bố mẹ tôi khá truyền thống, ông bà luôn muốn một người phụ nữ của gia đình. Vợ tôi bảo cũng đi làm mệt sao về việc nhà lại không được nhờ chồng; có điện thoại sao lại không được nghe khi đó là điện thoại công việc? Tôi đã quát cô ấy vì bố mẹ không cho phép con cái được cãi lời. Sau lần ấy, tôi cũng hỏi sao vợ lại thế. Cô ấy chỉ nói bố mẹ chồng không quan tâm, không yêu thương con dâu, tôi đi làm cả ngày không biết được. Còn mẹ tôi lại nói khác hoàn toàn, tôi không biết nghe ai. Bây giờ tôi cũng tự giác hơn trong việc chia sẻ việc nhà, không để cho vợ phải nhờ trước mặt bố mẹ nữa. Tôi cũng nói chuyện riêng để 2 bên hiểu nhau hơn.

Tôi không thể phủ nhận vợ chăm con rất khéo, cô ấy rèn cho con ăn ngủ nề nếp, không ốm đau, không quấy khóc mà rất ngoan. Giờ mẹ cũng không tham gia nhiều vào cách nuôi con nữa, mẹ nghe con dâu bảo gì thì làm vậy, mọi mâu thuẫn cũng đỡ. Có điều tôi không biết vì sao cô ấy không vui và kiệm lời mỗi lần bố mẹ ra chơi,  chỉ chào hỏi rồi trong bữa cơm ngoài 1-2 câu hỏi thăm cũng không nói câu nào. Cô ấy chỉ vui vẻ thực sự khi nói chuyện với con, với gia đình nhà vợ, với tôi cô ấy cũng lạnh lùng hơn dù vẫn hoàn thành nhiệm vụ người vợ, người mẹ. Tôi hỏi thì vợ chỉ nói không làm khác cảm xúc được, có sao làm vậy. Tôi thấy vợ hơi quá đáng, vì sao cô ấy cứ phải nhớ lâu thù dai như thế, nhiều lúc tôi không hiểu cô ấy nghĩ gì nữa. Nhiều lần vợ chồng mâu thuẫn cũng chỉ vì chuyện của bố mẹ chồng, tôi cũng biết bố mẹ hay gây áp lực và can thiệp vào chuyện của con cái, không chỉ riêng với con dâu mà với bất kỳ thành viên nào trong nhà.

Vợ tôi không khéo như người ta, thẳng tính quá, nói thì vợ bảo không quen sống giả tạo, yêu thì bảo yêu, không thích thì bảo không thích, miễn là cô ấy sống đúng đạo làm dâu là được. Giờ tôi phải làm sao để cô ấy hiểu và thay đổi thái độ với bố mẹ chồng? Tôi cũng không hiểu sao sau khi sinh con cô ấy lại khác trước vậy, liệu có phải cô ấy bị trầm cảm sau sinh?

Dũng

4 năm sau tôi thấy mình may mắn vì bị chồng phản bội

01:18 |

Tôi từng là độc giả trung thành của mục Tâm sự. 4 năm trước, tôi gửi những lời tâm sự của mình về chuyện buồn trong quá khứ và nhận được vô số những lời động viên, an ủi của các anh chị. Tại thời điểm đó tôi cảm thấy hoang mang trước khi bước vào một mối quan hệ nghiêm túc. Chuyện buồn trong quá khứ luôn ám ảnh mặc dù tôi đã tìm thấy người đàn ông hiền lành, trung thực, không hoa mỹ, khoa trương (đó là thứ mà trước đây tôi không cảm nhận được ở người chồng cũ). Tôi quyết định nói với anh tất cả một cách trung thực nhất về con người và suy nghĩ của mình, chia sẻ với anh về cuộc hôn nhân cũ, về những thay đổi của bản thân sau khi ly hôn, về việc quen biết và gặp gỡ rất nhiều người khác theo cách mà bài viết trước tôi đã chia sẻ. Tôi đã nghĩ có lẽ anh sẽ cao chạy xa bay sau khi nghe sự thật, nhưng không, anh càng thương tôi nhiều hơn và tôi nhận ra không ai khác chính anh là người tôi có thể chia sẻ mọi chuyện một cách thoải mai. Cũng chính anh là người mà tôi có thể tin tưởng, vì anh trung thực, không bao giờ hứa hẹn những thứ không thể làm.

Chúng tôi sau đó đã về chung một nhà trong sự chúc phúc của gia đình và bạn bè hai bên. Sau hơn 3 năm bên nhau, chúng tôi mỗi ngày lại cảm thấy yêu nhau nhiều hơn, hạnh phúc ngày một tròn đầy, viên mãn hơn. Chồng yêu thương và chăm sóc con trai tôi như con đẻ của anh, thậm chí tôi nghĩ nếu như mình và chồng cũ có sống cùng nhau thì bố của con cũng không chăm sóc quan tâm đến con như chồng hiện tại được. Anh mỗi tuần đều đưa thằng nhóc đi bơi, xem phim, mỗi tối sau bữa ăn khi tôi dọn dẹp nhà cửa con lại ngồi vào lòng chồng, hai cha con cùng xem phim hoạt hình hoặc chơi trò chơi, những thứ mà con thích. Đôi khi anh có bạn hẹn ra ngoài uống nước, còn tôi có kế hoạch khác thì anh cũng dẫn con đi cùng để tôi có thời gian cho riêng mình. Vì vậy, con quấn quýt anh hơn tôi. Trong mắt tôi, chồng là người đàn ông rất tuyệt vời, anh không rượu chè, cờ bạc, không thuốc lá, không tiêu phung phí, không ghen tuông với quá khứ của vợ, luôn lắng nghe và tôn trọng tôi. Thậm chí con thỉnh thoảng hỏi những câu rất ngây ngô về bố đẻ khiến tôi khó chịu nhưng anh luôn kiên nhẫn trả lời trung thực cho con từng câu hỏi. Anh còn bảo vẫn vui lòng dù sau này lớn lên con không yêu anh bằng bố đẻ của nó, chăm sóc con là trách nhiệm, còn sống như thế nào đó là lựa chọn của con.

Tôi cảm thấy mình đã không sai lầm khi quyết định dứt áo ra đi trong cuộc hôn nhân trước, thậm chí còn thấy nên cảm ơn người cũ đã phản bội để mình có cơ hội có cuộc sống tuyệt vời như hiện tại. Tôi cũng không sai khi nói chuyện với khá nhiều người trước khi lựa chọn chồng hiện tại, thấy mình nên tạo nhiều cơ hội tìm hiểu người này người kia để tìm được một người thực sự phù hợp. Về mặt nào đó tôi cũng tin rằng có duyện phận và nhân quả, vợ chồng tôi giờ đều là những người ở tầm U40, U50; không tham vọng điều gì nhiều hơn ngoài việc nhìn thấy con trưởng thành và bản thân được sống hạnh phúc cùng nhau, được mỉm cười, trò chuyện với nhau mỗi ngày.

Một lần nữa tôi chân thành cảm ơn các anh chị đã đọc bài viết, đã góp ý cho câu chuyện của tôi và cũng mong sao câu chuyện này có thêm động lực cho ai đó đang ở trong hoàn cảnh như tôi ngày trước. Chúc các anh chị luôn hạnh phúc trong cuộc sống.

Julia

Tôi mơ chuyện chăn gối với người khác vì chồng không yêu mình

20:48 |

Tôi 32 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường. Tôi có mối tình dài 8 năm nhưng không thành. Tính tôi rất mau quên, chia tay rồi đau khổ 2-3 ngày sau đó mọi chuyện lại bình thường (tôi là người thấy không hợp và đề nghị chia tay vì nhiều lý do). Có lẽ không có duyên nên quen lâu nhưng không thể cưới. Tôi luôn nghĩ hết duyên thì thôi, không quan trọng.

Anh hơn tôi một tuổi, gia đình bình thường. Chúng tôi biết nhau 5 năm vì làm chung công ty (chơi cùng nhau nhưng không yêu). Sau khi tan vỡ mối tình 8 năm, tôi và anh càng thân hơn, hay đi chơi cùng nhau. Trước khi quen nhau, tôi biết quá nhiều về anh, anh không phải người có chính kiến, vì vậy tôi từng nói với bạn bè rằng chơi thì chơi chứ không bao giờ yêu người không lập trường như anh. Với tôi, anh quá lụy tình cảm, lại có phần ngu ngốc vì hy sinh cho một người mà họ luôn chê anh nghèo rồi bỏ đi lấy người khác. Sau đó anh vẫn yêu và làm khổ những cô gái khác vì người này. 

Chẳng hiểu trời đất xui khiến sao, từ những lần đi chơi, những cuộc trò chuyện khiến tôi yêu anh lúc nào không hay. Quen nhau vài tháng chúng tôi tính đến chuyện đám cưới, đời tôi không bao giờ ngờ rằng mình lại đi con đường này. Anh lấy tôi vì một lý do nào đó không phải tình yêu, có thể tất cả là lừa dối vì anh không thể yêu ai ngoài người con gái kia mà lấy đại tôi để sinh con cho anh, để gia đình anh không còn hối thúc nữa. Tôi mệt mỏi vì cứ nghĩ mãi đến chuyện này.

Vợ chồng tôi không hề có câu nói ngọt ngào (anh chỉ dành cho người khác), không có một cái ôm, một nụ hôn thật sự. Anh làm chuyện đó với tôi cũng chỉ theo nhu cầu, cần thì làm không thì thôi. Anh không cần biết cảm nhận của tôi ra sao, xong chuyện rồi thì đi ngủ, chẳng nói lời nào. Tôi có nói với anh vài lần vì không chịu được nữa, vậy mà anh cũng xem như không có gì. Tôi cũng có nhu cầu sinh lý, đôi lúc nghĩ thôi tự xử đi còn hơn phải làm chuyện đó với một người không hứng thú với mình. Có thể người khác sẽ ngoại tình, nhưng với tôi thì không vì đời tôi ghét nhất chuyện này, dù vì bất cứ lý do gì cũng không đáng tha thứ.

Giờ tôi cảm thấy rất mệt mỏi và bế tắc, không muốn cả đời phải sống khổ sở như vậy, chẳng dám nói với ai và không ai hiểu cho tôi. Ngay cả với đứa bạn thân nhất tôi cũng không dám kể, ai cũng nghĩ tôi có phước mới lấy được anh. Tôi thấy mình còn quá trẻ mà phải sống với một người chồng như khúc gỗ, tối đến là ôm tivi, điện thoại, đến khi vợ con ngủ say thì vào ngủ. Nếu ai ở hoàn cảnh của tôi mới hiểu được nỗi khổ này. Đôi lúc muốn chết đi nhưng con còn quá nhỏ, muốn ly hôn lại thương con. Nếu tôi viết đơn ly hôn có lẽ anh sẽ ký ngay không nói gì mà chỉ giành con thôi.

Anh không yêu tôi nhưng đã chọn tôi làm vợ thì nên đối xử và yêu thương vợ mình như một người đàn ông thực thụ chứ. Hay nếu không yêu thì đừng cưới tôi, sao lại đẩy người vô tội như tôi vào cuộc đời anh rồi mặc cho tôi vùng vẫy một mình? Tôi viết ra cho nhẹ lòng vì sợ mình phát điên mất. Mấy hôm liền tôi toàn mơ thấy một người đàn ông khác ôm mình, làm chuyện đó với mình, nhưng tôi không thể nhìn ra đó là ai, không thấy được mặt. Hay tôi nghĩ nhiều quá điên mất rồi? Hãy giúp tôi với.

Kim